Mười bảy thôn nhỏ Ân Hảo
Chiều nghe khói bếp lao xao lưng đồi
Dòng sông ôm bóng mây trôi
Tre nghiêng đầu ngõ gọi mời gió quê
Bao năm giữ nếp làng quê
Nay thêm nhịp nối đi về gần nhau
Một dòng phản ánh gửi mau
Mà bao chuyện nhỏ nhuốm màu bình yên
Đêm khuya sương đọng mái hiên
Ánh đèn cuối ngõ chao nghiêng bên đường
Tin vừa chạm giữa màn sương
Ngoài sân đã thấy ánh gương tuần phòng
Có khi chỉ chuyện trong lòng
Một câu nóng giận, đôi dòng hơn thua
Nếu không ngăn sớm từ đầu
Dễ thành giông gió phủ màu xóm thôn
Có hôm mưa phủ đầu non
Dây điện tóe lửa chập chờn ngoài hiên
Một lời cảnh báo bình yên
Mà bao cánh cửa ngủ yên giữa làng
Bình yên đâu ở cao sang
Cũng đâu phố thị đèn vàng xa hoa
Bình yên từ mỗi mái nhà
Từ câu phản ánh thật thà của dân
Điều hay chẳng ở bản thân
Điện thoại hiện đại hay phần mềm cao
Mà trong nghĩa trước tình sau
Biết lo việc xóm, biết đau việc làng
Có bà tóc bạc như sương
Lần đầu tập nhắn còn vương ngại ngần
Có người phiêu bạt xa gần
Nửa đêm vẫn nhớ bước chân quê nhà
Có người lặng lẽ đi qua
Không lời hoa mỹ vẫn là vì dân
Âm thầm như ánh trăng ngân
Soi bao ngõ nhỏ những lần đêm sâu
Từ ngày có nhịp cầu câu
Người dân thêm hiểu nỗi đau phận người
Công an gần gũi hơn thôi
Không còn khoảng cách giữa đời với dân
Những dòng tin nhắn âm thầm
Như con đom đóm gọi thầm bờ tre
Nhỏ nhoi mà sáng miền quê
Giữ cho xóm nhỏ bốn bề bình an
Mai này dẫu có hợp tan
Dẫu đời đổi khác muôn vàn gió mưa
Mô hình vẫn sớm vẫn trưa
Như dòng nước mát chan vừa tình quê
Giữ yên một dải sơn khê
Đâu cần điều lớn bộn bề cao xa
Chỉ cần mỗi mái hiên nhà
Cùng nhau giữ lấy quê ta yên bình.